Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Cô đơn trên mạng

"Cô đơn trên mạng" (Loneliness On The Net) - Janusz L.Wisniewski

Cuốn sách được viết cách đây 10 năm, khi mà internet và mạng xã hội còn là cái gì đó xa lạ, ít được biết đến.

Cuộc đối thoại qua ICQ (một công cụ chat) và email cứ đan xen nhau giữa 1 người đàn ông và 1 người đàn bà. Họ có tình cảm với nhau, chia sẻ về c/s, về quan điểm, và có cảm ham muốn với nhau. Nhưng vì điều kiện cơ sở vật chất về internet ko cho phép, nên họ chỉ có thể chat với nhau ở văn phòng làm việc (của cô gái) và phòng nghiên cứu (của chàng trai). Cuối tuần đối với họ dài vô cùng, chỉ vì ko có internet vào ngày cuối tuần ở nhà. Khi mà khao khát giữa 2 người ngày càng lên cao, họ còn kể cho nhau nghe về cơ thể, quần áo lót. Và họ quyết định gặp nhau...

6 tuần sau, người đàn bà phát hiện mình mang thai, và theo ngày tuổi của thai thì cái thai là của chồng cô ta. Cô ta muốn sống 1 c.s bình yên với người chồng hiện tại, mặc dù thấy có lỗi, nhưng vẫn cắt đứt mối quan hệ với người đàn ông. Người đàn ông tìm đến gặp người đàn bà, nhưng ko gặp được. Người đàn ông sau một năm vẫn thường xuyên gửi mail đều đặn như chưa từng có chuyện gì xảy ra, và mặc dù ko có ai trả lời anh ta cả. Mở đầu và kết thúc chuyện là hình ảnh người đàn ông đi đến ga tàu mà người ta thường hay tự tử.

Khi đọc cuốn sách, mình luôn liên tưởng đến facebook - mạng xã hội đang thịnh hành nhất hiện nay, nhưng cũng chứa trong nó nhiều bất cập nhất. Người ta càng đến với FB, người ta càng cảm thấy cô đơn hơn - và đảo lại, người ta càng cô đơn, người ta lại tìm đến FB để tạm quên cô đơn đi, để tự lừa dối mình.

Quyển sách viết từ thời mới có internet và chat chit, nhưng nó như cảnh báo một sự tiêu cực trong mối quan hệ giữa con người với con người. Liệu mối quan hệ trên mạng là thật hay ảo? Người đàn ông thì coi nó là thật, còn đối vs người đàn bà lại chỉ coi nó là một thoáng ko bình yên trong c/s vợ chồng thôi. Nhưng dù thật hay ảo, thì nó cũng có tác động đến c.s của những con người trong cuộc.

Tuy nhiên, nó cũng nhấn mạnh nhiều đến ý nghĩa tích cực: sự kết nối máy tính không còn khoảng cách => đồng nghĩa với sự kết nối dữ liệu, sự kết nối con người. Đó quả là một thành tựu cực kì to lớn của loài người. Chính người đàn ông trong truyện, là một nhà nghiên cứu khoa học, đã rất phấn khích khi lần đầu tiên, ông có thể lấy dữ liệu đang lưu tại máy tính ở phòng nghiên cứu trong khi đang trình diễn tại một hội thảo ở nước khác.

Không những thế, truyện còn ca ngợi cả những thành quả công nghệ lúc bấy giờ. Do n/v người đàn ông là nhà nghiên cứu gien, câu chuyện của cảm xúc thường xoay quanh những chủ đề nghiên cứu, những say mê khoa học, cả sự giải thích cho những cảm xúc yêu đương nữa. Rất thích thú khi đọc những đoạn như thế này.

Theo đánh giá chủ quan, thì đây là một chuyện vô cùng hấp dẫn về mặt tâm lý. Và mặc dù đã viết 10 năm, nhưng nó vẫn mang tính thời sự - cứ nhìn facebook là thấy. Mỗi người một cái smart phone. Mỗi người một account. Dường như với nhiều người, việc share hay like cái gì đó là một nhu cầu nhất thiết trong đời sống tâm hồn, tình cảm. Con người ngày càng cô độc hơn trong cái thế giới công nghệ này.

Truyện có một số chi tiết "18+" ;))

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

Ký ức vụn - Nguyễn Quang Lập

Tập truyện ngắn nho nhỏ - là những bài cảm nhận nhỏ về c/s, về những người xung quanh (đặc biệt là những bạn văn), về cá nhân. Viết theo lối viêt blog, thoải mái, tự nhiên, hóm hỉnh.

Ông này viết trào phúng rất hay, vui vui. Mình đọc mà nhiều lúc cảm giác chết cười, muốn nhịn cười cũng không được. Các tật xấu của mấy bạn văn đâu, đọc mới thích. Không biết là that hay đùa, có nói quá lên không, nhưng mà cách viết thì đúng là không tin thì cũng vẫn cứ cười.

Thỉnh thoảng chen mấy chữ "hi hi", "he he" vào, xì tin lắm :))

Ừ đấy, cái giọng miền Trung, chả rõ là vùng nào nữa, nhưng chắc là từ Nghệ An vào đến Huế đều có cả. Cái từ địa phương khu ý, nghe nó vui vui, mà thân mật, gần gũi, tự nhiên.

Thích nhất bài "Nhớ anh Hải Bằng", cái ông có cái tật "tau hí" đến nỗi mà tặng Phùng Quán cái bút đẹp, đến lúc gặp lại, chả nhớ nữa, thấy cái bút đẹp là "tau hí".

Nhớ cái bài về cô Tuyết Nga, có cái câu "Thế a, thế a" rồi mắt sáng long lanh mỗi khi nghe ai đó kể chuyện  - giống hệt mình :">

Thỉnh thoảng buồn buồn, không có gì làm, chả có gì nghĩ, hoặc nhiều việc quá, phải nghĩ nhiều quá, lôi ra đọc thì ắt là hết buồn chán , mệt mỏi ngay. Phục bác Nguyễn Quang Lập quá đi mất :x

P/S I love you

Thể loại: tiểu thuyết nhẹ nhàng, tình cảm

Nội dung:
Gerry chết đi, nhưng anh yêu vợ nên đã cẩn thận chuẩn bị các bức thư hướng dẫn cho vợ anh, Holly có thể vượt qua được nỗi đau này. Và thực sự là Holly đã dần dần lấy lại được tinh thần và ổn định cuộc sống bên cạnh sự giúp đỡ, động viên của những người thân yêu nhất, gia đình và những người bạn thân.

Truyện diễn tả cảm xúc rất chân thực và cảm động. Những tình huống truyện được đấy lên cao trào, nhưng vẫn rât gần gũi. Truyện hay vì sự tự nhiên của tất cả các yếu tố xây dung nên truyện: cốt truyện, tình huống, những bối rối, những băn khoăn, sự hối hận, sự ích kỉ. Những tình cảm vì thế mà rất con người.

Truyện khắc họa hình ảnh một cô gái lạc quan, mặc dù có một giai đoạn song bất cần, nhưng vẫn luôn nghĩ đến những người xung quanh. Đặc biệt là tình yêu mãnh liệt cô dành cho Gerry - that đáng trân trọng. Hay yêu khi còn có thể. Chết ko có nghĩ là hết.


Chiến tranh tiền tệ

Một quyển sách hay về quyền lực của tiền (hay chính là quyền lực của những kẻ nắm giữ phần lớn tiền trên thế giới). Đang đọc dần, nên cũng tóm tắt dần vào đây.

Gia tộc Rothschild là gia tộc có thế lực rất lớn trong lĩnh ngân hang, tài chính, mặc dù ít được biết đến (vì gia tộc này cố tình như vậy). Chính họ là người đã muốn phát động chiến tranh để trục lợi. Trong khi lượng vàng tập trung hết trong các ngân hang của một số nhỏ những nhà tài phiệt châu Âu, hầu hết các nhà nước, chính phủ châu Âu và Mỹ đều là các con nợ của hệ thống ngân hang trung ương do gia tộc này nắm giữ. Vì thế, quyền lực thực tế nằm trong tay ngân hang (hay gia tộc Rothschild này). Cho đến khi Lincoln lên làm tong thống Mỹ, việc phát hành tiền giấy đã giúp cho chính phủ không còn phụ thuộc vào ngân hang trung ương nữa. Điều này làm phật ý các nhà tài phiệt, Lincoln bị ám sát bởi một tay nghệ sĩ, vụ án được xử qua loa.