Phim này xem làm 3 lần mới hết. 15 phút đầu thấy chán, cũng ko có gì đặc sắc (lại xem vào buổi sáng sớm) nên tắt đi, làm việc vào giờ này có vẻ có happy hơn ^_^ Hôm sau, đang xem thì ngủ quên. Sau khi ngủ dậy vì tiếng chó sủa dữ dội trong phim thì quay đi làm đủ thứ linh tinh (đọc sách, lượn lờ) mới quay lại xem phim bộ phim. Rất may là lần xem thứ 3 mới cảm thấy phim hay - hay thực sự.
Phim kể về một cậu bé 23 tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học đã bỏ lại mọi thứ, ko cần tiền, đi lang thang, lấy tên mình là Alexander SuperTramp (Alex siêu lang thang). Mình không ấn tượng lắm về những gì cậu bé đã trải qua, những cảnh sắc thiên nhiên có trong phim. Nếu nói đây là một bộ phim hay về khám phá, về những điều kì thú, kì diệu của cuộc sống thiên nhiên thì sai lầm hoàn toàn. Hơn nữa, phim được sản xuất từ năm 1997, kể về một câu chuyện có thực (chuyển thể từ 1 cuốn tiểu thuyết) từ năm 1991, những điều kì thú cho đến nay (2014) có thể đã vượt qua limit khám phá của phim này quá xa nên ko để lại ấn tượng manh cho mình cũng nên.
Điều mình thấy hay ở bộ phim này là mình biết những "cậu bé ấy" ngoài đời thực. Bộ phim cho mình một niềm tin vào cuộc sống của những con người ấy, giống như niềm tin của người kể (em gái của n.v Alex).
Alex có một cuộc sống gia đình không hạnh phúc (do ba mẹ) và có những ấn tượng tuổi thơ thực sự gây tác động nhiều đến tâm lý, tình cảm. Alex không tìm được ý nghĩa c/s ở thành phố, không chịu được c/s phụ thuộc vào vật chất và sau khi tốt nghiệp đại học, Alex quyết định đi lang thang, đi vào hoang dã để sinh tồn. Mặc dù vậy, cậu cũng gặp rất nhiều người tốt và đi đến đâu cũng để lại tình cảm quý mến, thương nhớ cho nơi cậu từng qua.
Tuy vậy, Alex thực sự có những tổn thương về mặt tình cảm. Tưởng như là 1 cậu bé bị bệnh tự kỉ, hay một loại bệnh tâm thần tương tự. Cậu tìm những người hiểu mình trong sách. Nhiều lúc thấy cậu cô độc. Nhiều lúc thấy cậu buồn, vì ko có người đồng cảm. Nhưng trên con đường của mình, dần dần cậu biết là mình không đơn độc, ko vô cảm, có thêm bạn bè - những người đồng cảm. Cậu hóa ra lại là một người rất tình cảm, rất vị tha, bao la :)) Và cũng trên con đường ấy, cậu tìm được mình, trải nghiệm và trưởng thành.
Trên hết là cậu sống theo cách mình muốn, vượt trên những nhu cầu vật chất, bỏ lại hết những gì xã hội - phải cậu ghét xã hội - coi trọng. Và cậu đi đến đâu, cũng mang đến cho người ta một niềm tin vào cậu bé thuần khiết này, vào cuộc sống đúng ước mơ. Chỉ có điều không ai có đủ dũng cảm như cậu bé ấy.
Túm lại là xem xong phim, chắc ai cũng phải ngẫm lại mình đang làm cái quái gì trong cái thế giới này? Mình lại bừng lên cái cảm giác muốn lang thang, muốn bước chân đi mà không quan tâm đến bất cứ cái gì. Một dạng ích kỉ cao nhất :)) Cơ mà chắc là chưa đủ dũng cảm. Chờ thêm chừng nửa năm nữa nhé :) Bởi, mình còn "cửa hàng đồ da" ở đây ^_^
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét