Đây là tiểu thuyết rất nổi tiếng của một nhà văn Nhật Bản. Lần đầu tiên, khi đọc đuợc vài trang đầu của cuốn tiểu thuyết, cách đây chừng hơn 1 năm, mình thấy nó thật nhàm chán, chả hiểu nó định nói về cái gì hết. Lần đó cầm quyển truyện lên vì thấy nó nổi tiếng, nhiều nguời khen hay. Khi quyết định vào Sài Gòn làm việc, sống một mình trong căn phòng nhỏ, có lẽ con nguời ta yêu sự trầm lắng hơn, thế nên mình bị cuốn hút bởi giọng văn nhẹ nhàng nhưng u uất như trong Rừng Na Uy, một phong cách khá điển hình của văn học Nhật Bản.
Câu chuyện là suy nghĩ về cuộc sống của nhân vật chính, một chàng trai trẻ Watanabe, xoay quanh số phận của những người bạn ít ỏi của anh ta. Đáng lẽ ở cái tuổi đôi mươi, con người ta rạo rực sức sống, tràn đầy nhiệt huyết tuổi trẻ, thì họ chẳng khác gì những cái bóng bị ám ảnh bởi đủ thứ: áp lực học tập, cái chết, tình yêu, tình dục, danh vọng, tình thương... mỗi người một kiểu. Thỉnh thoảng, họ thoát ra khỏi c/s bằng cách này hay cách khác, khi quay về, họ lại chìm vào cái bóng đó. Vì thế, nhiều người chọn cái chết - một thực trạng phổ biến ở Nhật.
Với nguời sống, việc một người thân tự tử là cái bóng đè nặng lên họ. Thế nhưng đến cuối truyện, tác giả lại mở ra một cách suy nghĩ tương sáng hơn: cái chết là sự giải thoát cho những tâm hồn đã cố gắng hết sức rồi, và nếu ai đó còn sống, thì hãy sống c/s của mình, đừng bị sự ám ảnh trải dài mãi.
Mình toàn đọc truyện này lúc ban đêm, trước khi đi ngủ. Nói thực là sau đó rất khó ngủ. Có một số đoạn tả cái chết, rất chân thực, không rùng rợn nhưng ám ảnh. Ừ, nó giống như xem bộ phim "Poison Ivy", thậm chí còn ám ảnh hơn thế rất nhiều. Một xã hội tăm tối chẳng thấy lối thoát với những con nguời kì quặc.
Những đoạn miêu tả cảnh làm tình cũng thế, nó thể hiện văn hóa Nhật Bản đậm nét. Tự nhiên trong lối viết, nhưng thực tình còn bao sự "kì đà cản mũi" khiến con người ta không thể gần nhau. Và có thể thấy được tình dục thực sự quan trọng như thế nào trong mối quan hệ của con người. Mình rất thích cách nguời ta trân trọng những giây phút nhìn ngắm cơ thể nhau mà chẳng cần làm gì cả - nó ở trong một tình yêu kì lạ mà thuần khiết, lẫn lộn với tình thương, tình bạn, thấu hiểu, bao bọc.
Lúc đang đọc truyện, mình tình cờ nghe bài hát "Beside you", thấy nó rất khớp với nhau. Thế nên truyện đã ám ảnh thì chớ, lại càng khắc khỏai mỗi khi nghe lại bài hát. Hơn nữa, nó rất phù hợp với tâm trạng buồn buồn của mình trong những ngày đầu lập nghiệp ở đất Sài thành.
Các bạn có thể tham khảo thêm ở đây:
http://vi.wikipedia.org/wiki/R%E1%BB%ABng_Na_Uy_(ti%E1%BB%83u_thuy%E1%BA%BFt)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét