Link giới thiệu: http://tiki.vn/de-xay-dung-doanh-nghiep-hieu-qua-p63385.html
Đọc cuốn sách này xong, thực sự muốn nhảy vào làm startup để xem thực sự mình sẽ đối mặt với những thử thách ấy như thế nào. Nhưng chuyện đó để sau. Một số điều mình rút ra được từ cuốn sách này (đ/v người muốn hoặc đang làm startup)
1. Cuốn sách đưa ra 3 vai trò chính của một người làm doanh nghiệp: doanh nhân, quản lý, chuyên môn. Mình xuất thân là dân kĩ thuật, nên tư duy của người làm chuyên môn khá nổi bật. Quản lý thì cũng same same. Còn riêng tư duy của doanh nhân thì bây giờ mới tập tọe. Mà thực ra tư duy doanh nhân mới chính là yếu tố then chốt để làm chủ một doanh nghiệp. => Túm lại là phải học làm doanh nhân, trau dồi thêm kĩ năng quản lý và giảm bớt công việc chuyên môn.
2. Doanh nhân là người luôn mơ mộng, nghĩ ra rất nhiều ý tưởng. Doanh nhân sẽ vạch ra tương lai trước, mới vạch ra các công việc hiện tại cần làm để hướng đến tương lai đó. Ngược lại, nhà chuyên môn sẽ nhìn thực tại có cái gì và đưa ra tương lai trên thực tại đó.
3. Doanh nghiệp phản ánh con người chủ doanh nghiệp. Tính cách con người chủ doanh nghiệp như thế nào, doanh nghiệp sẽ như thế ấy. Thế nên việc phát triển doanh nghiệp có thể qui về việc phát triển bản thân chủ doanh nghiệp trong việc điều hành doanh nghiệp.
4. Việc làm sản phẩm nào không quan trọng. Với góc nhìn của doanh nhân, doanh nghiệp mới là sản phẩm. Từ đó có thể có cái nhìn khác hơn rất nhiều về sản phẩm. Đọc case study về vụ mua bán quyền kinh doanh sản phẩm McDonald's, sẽ thấy McDonald's tốt ở chỗ: có qui trình làm humburger đơn giản - trẻ con cũng làm được, nhanh, rẻ => có thể nhân rộng ra dễ dàng. Rõ ràng thương hiệu McDonald's mới chính là sản phẩm.
Hay từ đó có thể có cái nhìn khác về chuyên môn: Doanh nhân không nên làm công việc chuyên môn, mà nên tuyển người giỏi chuyên môn để làm. Tốt nhất, làm sao để cv chuyên môn đơn giản: muốn thế, có thể tuyển 1 người giỏi làm ra qui trình tốt, hơn là tuyển nhiều người giỏi. Qui trình tốt tạo nên doanh nghiệp có thể phát triển lớn.
(continued)
Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014
Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014
"Lớp học" chia ruộng
Thời gian gần đây, làng quê mình đang diễn ra một hoạt động gọi là "Dồn điền đổi thửa". Việc làm này quả thực là tốt. Trước đây mỗi nhà có nhiều mảnh ruộng nhỏ, phân tán ở nhiều xứ đồng, thì bây giờ được dồn về một khu, các công việc cày bừa, thăm đồng, chăm bón, tưới tiêu đều giảm chi phí cho người nông dân. Thế nhưng xung quanh việc "dồn điền đổi thửa" này, lại có quá nhiều bất cập.
Riêng việc có nên triển khai việc "dồn điền đổi thửa" hay không, người ý kiến ra kẻ ý kiến vào, cụm dân cư của mình cũng phải họp bàn toàn dân để thống nhất ý kiến mất mấy... chục buổi mới thuyết phục được người nông dân đồng ý (trong khi lợi ích của nó rõ rành rành ra thế). Lí do có lẽ là vì có những hộ có ruộng tốt, tiện tưới tiêu, không muốn đổi đi, mất chỗ tốt. Thế mới thấy nông dân cụm mình còn thiếu hiểu biết, canh tác manh mún quen rồi, người ta bày cho cách hay mà không biết, cứ khư khư giữ sào đất bé tí làm cái gì không biết. Đất không tốt, cải tạo mấy hồi mà tốt. Nước không tiện thì đề nghị làm thêm mương máng. Có gì đâu. Rút cục là cũng thống nhất được, thậm chí còn đáp ứng nhu cầu đến ruộng từng nhà.
Cụm mình sau nửa năm họp bàn, lên kế hoạch, triển khai thì cũng xong, ngay trước tết âm lịch. Về nhà, nhìn thửa ruộng nhà mình dồn lại, tầm 7-8 sào cũng chẳng to lắm. Nhìn ra các thửa bên cạnh, sau khi "dồn điền" xong, cách thức canh tác vẫn thế, không thay đổi gì, ngẫm mà thấy ngán. Từ vụ "dồn điền đổi thửa" này, mình mới để ý là từ đời ông bà đến đời bố mẹ, gần như cách thức canh tác chẳng thay đổi gì (ngoài việc sử dụng giống mới, phân bón hóa học và thuốc bảo vệ thực vật nhiều hơn). Hi vọng là với mảnh ruộng to hơn, người nông dân sẽ dần dần nghĩ được lớn hơn.
Sáng nay đi chợ, mấy bà con gái túm năm tụm bảy bàn chuyện "dồn điền đổi thửa", nghe nói mấy cụm cùng xã vẫn chưa chia xong ruộng đất. Nguyên nhân nghe đâu là thiếu ruộng, còn một vài hộ chưa có đất để chia. Thêm một vài thông tin nữa: trong quá trình đo đạc, hộ của một vài cán bộ thì thừa diện tích, còn ruộng của dân thì thiếu (so với sổ sách). Vụ cấy đã bắt đầu rồi, mà chưa chia xong đất, cán bộ làm thế nào để dân không kêu đây?
Cụm mình chia xong đất rồi, nhưng thỉnh thoảng lại thấy người đến hỏi ông cụm trưởng:
- Ông cụm trưởng ơi, thằng kia cấy vào phần đường đi chung.
- Thưa ông cụm trưởng, ruộng nhà tôi bị thiếu diện tích, ông ko cho người đo lại, tôi kiện lên tận huyện.
- Ông hứa cho người san ruộng cho tôi mà, sao bây giờ vẫn chưa thấy.
- San ruộng kiểu gì thế này, ông có để cho người ta cấy không hả?
- Ông cho tôi thêm một sào, tôi trả ông ... được không?
Ông cụm trưởng lương tháng được chục cân thóc lắc đầu: sao giống hồi ngày xưa đi học, hai thằng kẻ một vạch giữa bàn, cấm ngồi lấn sang. Cái tay mà quá vạch sang bên kia một tí là thưa cô :))
Riêng việc có nên triển khai việc "dồn điền đổi thửa" hay không, người ý kiến ra kẻ ý kiến vào, cụm dân cư của mình cũng phải họp bàn toàn dân để thống nhất ý kiến mất mấy... chục buổi mới thuyết phục được người nông dân đồng ý (trong khi lợi ích của nó rõ rành rành ra thế). Lí do có lẽ là vì có những hộ có ruộng tốt, tiện tưới tiêu, không muốn đổi đi, mất chỗ tốt. Thế mới thấy nông dân cụm mình còn thiếu hiểu biết, canh tác manh mún quen rồi, người ta bày cho cách hay mà không biết, cứ khư khư giữ sào đất bé tí làm cái gì không biết. Đất không tốt, cải tạo mấy hồi mà tốt. Nước không tiện thì đề nghị làm thêm mương máng. Có gì đâu. Rút cục là cũng thống nhất được, thậm chí còn đáp ứng nhu cầu đến ruộng từng nhà.
Cụm mình sau nửa năm họp bàn, lên kế hoạch, triển khai thì cũng xong, ngay trước tết âm lịch. Về nhà, nhìn thửa ruộng nhà mình dồn lại, tầm 7-8 sào cũng chẳng to lắm. Nhìn ra các thửa bên cạnh, sau khi "dồn điền" xong, cách thức canh tác vẫn thế, không thay đổi gì, ngẫm mà thấy ngán. Từ vụ "dồn điền đổi thửa" này, mình mới để ý là từ đời ông bà đến đời bố mẹ, gần như cách thức canh tác chẳng thay đổi gì (ngoài việc sử dụng giống mới, phân bón hóa học và thuốc bảo vệ thực vật nhiều hơn). Hi vọng là với mảnh ruộng to hơn, người nông dân sẽ dần dần nghĩ được lớn hơn.
Sáng nay đi chợ, mấy bà con gái túm năm tụm bảy bàn chuyện "dồn điền đổi thửa", nghe nói mấy cụm cùng xã vẫn chưa chia xong ruộng đất. Nguyên nhân nghe đâu là thiếu ruộng, còn một vài hộ chưa có đất để chia. Thêm một vài thông tin nữa: trong quá trình đo đạc, hộ của một vài cán bộ thì thừa diện tích, còn ruộng của dân thì thiếu (so với sổ sách). Vụ cấy đã bắt đầu rồi, mà chưa chia xong đất, cán bộ làm thế nào để dân không kêu đây?
Cụm mình chia xong đất rồi, nhưng thỉnh thoảng lại thấy người đến hỏi ông cụm trưởng:
- Ông cụm trưởng ơi, thằng kia cấy vào phần đường đi chung.
- Thưa ông cụm trưởng, ruộng nhà tôi bị thiếu diện tích, ông ko cho người đo lại, tôi kiện lên tận huyện.
- Ông hứa cho người san ruộng cho tôi mà, sao bây giờ vẫn chưa thấy.
- San ruộng kiểu gì thế này, ông có để cho người ta cấy không hả?
- Ông cho tôi thêm một sào, tôi trả ông ... được không?
Ông cụm trưởng lương tháng được chục cân thóc lắc đầu: sao giống hồi ngày xưa đi học, hai thằng kẻ một vạch giữa bàn, cấm ngồi lấn sang. Cái tay mà quá vạch sang bên kia một tí là thưa cô :))
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)